Nhân duyên – Quách Tuấn Du

Nhạc Phật Giáo: Nhân duyên – Quách Tuấn Du

Đời người là một hợp thế
Nhân duyên thành rồi cũng phân li
Ngại ngùng gì chẳng dám cho nhau
Những nghĩa tình hạnh phúc bền lâu.

Rồi mai đây thân về miền đất lạnh
Dẫu vui buồn hay có thương đau
Cũng chôn vùi nơi chốn mồ sâu.

[ĐK:]
Này người hỡi nghĩa trang nào giới hạn
Cho người già hay chỉ bóng hoàng hôn
Những ánh dương ban mai vừa ló rạng
Cũng tắt lịm theo lẽ vô thường.

Đã biết nơi thế gian là cõi tạm
Thân con người luôn tựa áng phù vân
Mới phút giây còn ở chốn này
Ngoảnh mặt lại cỏ đã xanh mồ.

Nhân duyên – Quách Tuấn Du5.00/5 (100.00%) 12 votes

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận