Ngẫm lại để lớn lên

Tuổi trung niên ta hay ngẫm lại những gì đã qua, cảm giác nuối tiếc hùi hụi day dứt mãi, phải chi thế này hay thế khác.

Trách người, trách mình, không an cứ băn khoăn trong dạ: nếu mình cố gắng hơn, khéo léo hơn, khôn ngoan hơn thì cuộc đời hẳn đã thành tựu hơn, khác nhiều. Bao nhiêu khúc quanh trong lịch sử bản thân, chi chít ngã ba ngã tư cần lựa chọn mà sai một ly đi một dặm dài, khác biệt có khi là nghiệt ngã.
Thời đi học, bạn đã từng khuyên ta thế này thế khác, nếu ta nghe theo thì… Lập gia đình là quyết định trước nhiều lựa chọn, phải chi… Rồi một tai nạn giao thông, ngẫm lại, “quay phim” chậm lại thì ra do ta bất cẩn, nếu chạy chậm chút xíu, hay mở đèn xi-nhan là đã không bị gì, nào có cuộc nằm viện mấy mươi ngày hao tốn và đau đớn. Đấy, bao nhiêu chuyện lớn chuyện bé thành một chuỗi dài đan xen đầy nuối tiếc, nếu không thế này thì không thế kia, cẩn thận một chút, khéo léo một chút thì đời sống đã là thiên đường.

Chia sẻ bài này với bạn bè

3 Trả lời to "Ngẫm lại để lớn lên"

Bình luận