Tôi đã có con đường

Tu có hành giá danh châu báu
Tu không hành chí nhạo đá chai
Tu hành cần được cả hai
Trong hai thiếu một không xài vào đâu

Tu có nghĩa là sửa, rồi phải hành, biết cái hay biết cái dở và phải biết làm sao loại trừ cái dở, nếu không loại trừ thì dở muôn niên vẫn còn dở, cho nên “tu với hành giá danh châu báu”. Khi sửa được lỗi dở của mình thì quý giá giống như viên ngọc minh châu. Vì đó là công phu học lừa duyệt lại những tâm sai quấy của mình nên rất quý giá “tu không hành chí nhạo đá chai”, nghe mà không loại bỏ, không thực hành, để cho phiền não. Những cái ghét thương ẩn trong tâm giống như đá chai không ai quý mến. Cho nên: Tu hành cần được cả hai – Trong hai thiếu một không xài vào đâu .

Biết sửa mà không hành cũng không được, hành sai phép mà không biết sửa cũng không tốt. Như vậy, sự tu học của chúng ta cần nghe, hiểu và phải thực hành, nếu để những phiền não ở trong tâm đến khi mất không ai lọc lựa phiền não, ôm phiền não hoài rồi bị sa đọa. Phật pháp là không thể nghỉ bàn, ngay những con vật ngu si, đần độn, hạ liệt nhất trong sáu đường. Nhung khi những con vật nào biết nghe, hiểu Phật pháp vẫn thâm và lợi cho nó.

Kính mời quý Phật tử nghe pháp thoại Tôi đã có con đường được Thượng tọa Thích Phước Tiến giảng tại chùa Hòa Khánh (Bình Thạnh, Tp. Hồ Chí Minh) ngày 21-07-2020

Tôi Đã Có Con Đường - Thầy Thích Phước Tiến mới nhất 2020

Chia sẻ bài này với bạn bè

1 Trả lời to "Tôi đã có con đường"

  1. NAM MÔ THẬP PHƯƠNG THƯỜNG TRỤ TAM BẢO
    Nguyện đem công đức này
    Hướng về khắp tất cả
    Đệ tử và chúng sanh
    Đều trọn thành Phật đạo.

    Trả lời

Bình luận