Chuyển tới nội dung

Xuân an lạc

Thơ Xuân Phật Giáo

Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

*****

Xuân An Lạc!

xuân an lạc

Tiếng chuông xa…

Bóng chiều gần

Đoản buồn cảnh nguyệt tiếng tiêu ngân

Lòng trăng trôi suốt dòng cô tịch

Nâng cánh mạn thuyền, sông nước dâng

 

Có một người đi trong lặng lẽ

Chiều xuân ghé ngọn lá bồ đề

Dưới cội huyền chân thân tĩnh lặng

Nghe tiếng chuông chiều trên sơn khê

 

Người quét lá đa lòng niệm Phật

Thân tâm an tịnh giữa vô thường

Bảy nổi ba chìm theo sống thác

Vô ngã vội tìm nơi náu nương

 

Chiều nay nghe tiếng lòng buông lặng

Hoa rơi yên giấc cuối thác ghềnh

Ngoảnh nhìn năm tháng trôi vô tận

Thấy một phận người sao mông mênh!

 

Gột lại thân tâm giữa bão đời

Giật mình ngơ ngác những trầm khơi

Rũ áo phong lai tìm tuế nguyệt

Qua những úa nhàu, ta nghỉ ngơi!

******

 

Về dưới cội hiền

Sáo diều hát dặm đồng dao

Họa lên nhã khúc xoan đào lãng du

Vui cùng những bạn đồng tu

Lau khô những mảnh sương mù ủ ê

 

Người đi qua chốn đồng quê

Đứng nhìn sóng biếc, ta về bến chưa?!

Bóng đường trăng rọi thuyền xưa

Xa rời bến mộng qua mùa bão giông

Nắng chiều soi ngập mành song

Người nâng mảnh khuyết xa dòng thị phi

 

Ta đi qua chốn hoài nghi

Lắng nghe trong nắng xuân thì tiếng Kinh

Sương mờ phủ góc huyền minh

Về trong giác ngộ thấy hình bóng ta

Mộng thanh bần

Những sác na

Thênh thang nâu áo dung hòa đúng sai

Đời người mấy bận trần ai

Một dòng chiêm mộng tàn phai rã rời

Mong cho lòng được thảnh thơi

Xa đi khuất tất tơi bời ngã nghiêng

Cố tìm một chút bình yên

Để nghe cội rễ thánh hiền trùng lai.

 

****Hết****

5/5 - (2 bình chọn)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

 

Managed by tailuanvan.com
DMCA.com Protection Status