4 nhân duyên tạo xứng đôi vợ chồng

Nhân duyên vợ chồng là mối lương duyên sâu đậm có từ nhiều đời nhiều kiếp, và trong những mối nhân duyên này cũng có thiện duyên và cũng có ác duyên. Chúng ta hay bắt gặp những cặp vợ chồng thường phiền muộn về nhau nhưng lại có những đôi lại vui vẻ bên nhau suốt ngày, vì sao vậy? Và làm sao để có được nhân duyên tạo xứng đôi vợ chồng? Hãy cùng khám phá nghiệp quả nhân duyên vợ chồng nhé.

4 nhân duyên tạo xứng đôi vợ chồng
Nhân duyên vợ chồng là do duyên nghiệp từ kiếp trước mà thành

Nhân duyên vợ chồng, theo lời Phật dạy là do duyên nghiệp từ kiếp trước mà thành, nếu họ muốn gặp nhau từ đời này đến đời sau, yêu thương và hạnh phúc, cả hai người phải đồng tín, đồng giới, đồng thí và đồng trí tuệ, như vậy sẽ gặp nhau nữa.

Đức Phật đã thuyết pháp thoại này cho vợ chồng của gia chủ, cha mẹ Nakulā. Khi Đức Thế Tôn ngụ tại khu rừng Bhesakalā ở Bhagga, vào buổi sáng Ngài đi khất thực đến trú xứ của hai người ấy. Cả hai người đã bày tỏ rằng họ rất thương yêu nhau và hài lòng về nhau, họ muốn gặp mặt nhau ở đời sau nữa.

Bốn nhân duyên tạo xứng đôi vợ chồng là:

  1. Đồng có đức tin (Samasaddhā), nghĩa là cả hai người đều có chánh tín, tin tưởng Tam bảo, tin lý nghiệp báo.
  2. Đồng có giới hạnh (Samasīla), nghĩa là cả hai người đều giữ giới, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu.
  3. Đồng có bố thí (Samacāgā), nghĩa là cả hai người đều có tâm rộng rãi, xả tài, thích phân phát tài sản đến người nghèo khó, biết cúng dường đến các sa môn.
  4. Đồng có trí tuệ (Samapaññā) nghĩa là cả hai người đều có trí hiểu biết chân chánh, có chánh kiến, thấy biết nhân quả, thấy biết bản chất cuộc đời, nhận thức được bốn sự thật khổ – tập – diệt – đạo. — A.II.61

Bốn đức hạnh người tại gia:

Dạ xoa Ālavaka hỏi Đức Phật rằng, làm thế nào mà ra đi từ đời này đến đời khác con người không bị sầu muộn? Đức Phật đã dạy, người cư sĩ có bốn đức hạnh này nhất định không sầu muộn sau khi chết:

  1. Chân thật (Sacca), nghĩa là lời nói và việc làm đều đúng với sự thật, không giả dối, không hư ngụy.
  2. Tự chế (Dama), nghĩa là biết điều phục huấn luyện tâm, tự dạy tâm, tự cải tạo cho mình được tiến hóa.
  3. Kham nhẫn (Khanti), nghĩa là có sức chịu đựng nhẫn nại trước nghịch cảnh, kiên nhẫn với mọi khó khăn.
  4. Xả tài (Cāga), nghĩa là bố thí chia sẻ đến người khác, dứt bỏ lòng ích kỷ bỏn xẻn. — S.I.215; Sn.188

(Kinh Tăng Chi)

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận